QUYỀN LỰC THỰC SỰ CỦA GIÁ NĂNG LƯỢNG
QUYỀN LỰC THỰC SỰ CỦA GIÁ NĂNG LƯỢNG
** Chia sẻ từ bài viết của bạn Chiến, bài hơi dài, mọi người từ từ đọc nhé
Opec gồm 12 nước, sản lượng trung bình đạt 27 triệu thùng dầu/ngày.
Mỹ với tư cách một nhà sản xuất năng lượng số 1 thế giới, sản lượng 13.5 triệu thùng/ngày.
1 mình Mỹ sản xuất bằng 1 nửa sản lượng toàn khối Opec, là nhà sản xuất LNG số 1 thế giới. Không nói sai, Mỹ là siêu cường sản xuất năng lượng toàn cầu.
Từ sau 2018 Hoa Kỳ chính thức bước lên hàng siêu cường dầu mỏ - khí tự nhiên, chấm dứt tình trạng Opec áp đặt sản lượng cho Mỹ và thế giới, bất kỳ biến động giá nào về năng lượng, Mỹ đều can thiệp được mà Opec cực kỳ ngại. Cơn ác mộng cấm vận 1973 đã lùi xa vĩnh viễn với Mỹ.
Câu chuyện ở trên chưa đáng lưu tâm, mời các cụ bước vào câu chuyện li kỳ hơn, nơi Mỹ nắm đầu thế giới bằng giá chứ không phải sản lượng hay những nước giữ mỏ dầu khổng lồ.
Nhiều người nghĩ thị trường dầu vận hành rất đơn giản là quốc gia nào bơm dầu thì quốc gia đó bán và quyết định giá, ở đây là Opec. Người bán không tự nghĩ ra được giá bán nhé, Saudi bán dầu cho Nhật Bản hay Việt Nam, cũng không tự mình bán với giá thế nào cũng được nhé.
Thực tế hợp đồng mua bán năng lượng trên thế giới hiện đại vận hành khác hoàn toàn. Giá dầu toàn cầu không hình thành ở giếng dầu ngoài sa mạc Saudi hay ngoài khơi vịnh Mexico. Nó được hình thành trước hết trong hệ thống tài chính, trên các sàn giao dịch nơi người ta mua bán những thùng dầu... chưa tồn tại.
Muốn hiểu quyền lực năng lượng của Mỹ, phải hiểu cơ chế này, bài này Rùa em bỏ qua vấn đề giao dịch bằng USD đi nhé.
Các cụ chú ý nè.
Có 2 điều cần chú ý, thứ nhất là: dầu vật lý. Đây là dầu thật, các mỏ dầu ở Saudi Arabia, Iraq, Mỹ, Nga ...bơm dầu lên, chảy qua đường ống hoặc tàu chở dầu đến các nhà máy lọc dầu. Đây là phần ai cũng thấy. Dễ hiểu nhé
Nhưng điều thứ 2 - và mới là nơi quyết định giá - chính là thị trường tài chính của dầu.
Thị trường dầu WTI nó ở New York
Dầu Brent nó ở London
Những nơi này nằm trong hệ thống tài chính Mỹ - Anh.
Các ngân hàng lớn tham gia như Goldman Sachs, JP Morgan, Morgan Stanley
Những tổ chức này có ảnh hưởng rất lớn đến dòng tiền trong thị trường dầu.
Và 2 trung tâm quan trọng nhất này nó chọn giá dầu được định giá theo hình thức khám phá giá. ( này ai chơi đầu cơ thì hiểu này) và 2 trung tâm này là New York Mercantile Exchange ở Mỹ và Intercontinental Exchange ở Anh.Tại đây người ta không mua bán dầu thật, mà mua bán hợp đồng dầu tương lai.
Một hợp đồng tiêu chuẩn thường đại diện cho 1000 thùng dầu. Nhưng người mua không cần phải nhận dầu, và người bán cũng không cần phải có dầu ngay. Họ chỉ đang đặt cược vào giá dầu trong tương lai.
Ví dụ cho các cụ dễ hình dung này.
Một hãng hàng không lo rằng giá nhiên liệu sẽ tăng trong vài tháng tới. Họ vào thị trường dầu tương lai và mua hợp đồng dầu giao sau 3 tháng với giá 90 USD/thùng. Nếu 3 tháng sau giá dầu tăng lên 110 USD, họ vẫn được mua theo giá đã mua trước đó. Đây là cách các doanh nghiệp bảo hiểm rủi ro về giá.
Nhưng thị trường không chỉ có doanh nghiệp thật. Phần lớn người tham gia là quỹ đầu tư quốc gia, ngân hàng và các quỹ tài chính tư nhân. Họ không cần dầu, họ chỉ giao dịch để kiếm lợi nhuận từ biến động giá. Đây chính là dạng đầu cơ như ở Việt Nam ta đấy.
Vì vậy khối lượng giao dịch trên thị trường tương lai cực kỳ lớn. Trong khi thế giới tiêu thụ khoảng 100 triệu thùng dầu mỗi ngày, lượng hợp đồng dầu được giao dịch trong các thị trường tài chính có thể tương đương vài trăm triệu thùng mỗi ngày. Nói cách khác dễ hiểu là dầu trên giấy nhiều gấp nhiều lần dầu ngoài đời thực
Nhưng chính thị trường dầu trên giấy này lại quyết định giá dầu thật. Cơ chế này gọi là "phát hiện giá".
Giả sử có căng thẳng quân sự ở Trung Đông. Các nhà đầu tư tin rằng nguồn cung dầu có thể bị gián đoạn. Họ bắt đầu mua mạnh hợp đồng dầu tương lai. Khi cầu hợp đồng tăng, giá hợp đồng tăng. Giá có thể nhảy từ 90 USD lên 100 USD chỉ trong vài giờ.
Ngay lập tức các hãng tin tài chính lớn nhất như Economic cập nhật: giá dầu thế giới 100 USD/thùng. Và từ thời điểm đó, các hợp đồng dầu thật ngoài đời sẽ dựa trên mức giá này.
Ví dụ khi Saudi Arabia bán dầu cho Nhật Bản, họ thường không tự đặt giá. Hợp đồng thường ghi dạng như.
Giá = Brent + 2 USD.
Điều này có nghĩa là giá dầu thật của họ phụ thuộc vào giá chuẩn Brent trên thị trường tài chính. Giá vật lý ngoài đời vì thế bám theo giá được hình thành trên sàn giao dịch.
Đây chính là điểm then chốt.
Thị trường tài chính quyết định giá, còn thị trường vật lý đi theo
Và vì các trung tâm tài chính lớn nằm trong hệ thống phương Tây, đặc biệt là Mỹ và Anh, nên hệ thống này mang lại cho họ ảnh hưởng vô cùng lớn.
Điều này không có nghĩa Mỹ có thể tùy ý đặt giá dầu. Thị trường quá lớn để một quốc gia thao túng trực tiếp. Nhưng Mỹ kiểm soát hạ tầng nơi giá được hình thành.
Đó là sự khác biệt . Các cụ hãy tưởng tượng một ví dụ dễ hiểu hơn nhé.
Giả sử thế giới có một sàn đấu giá lúa gạo toàn cầu. Mỗi ngày hàng triệu người đặt cược giá gạo trong tương lai. Khi giá trên sàn tăng lên 10 USD/kg, các nước xuất khẩu gạo như Việt Nam, Thái Lan hay Ấn Độ đều dùng mức giá đó làm chuẩn để ký hợp đồng.
Trong trường hợp đó, ruộng lúa nằm ở châu Á, nhưng giá gạo được quyết định ở sàn giao dịch nơi khác.
Thị trường dầu vận hành gần giống như vậy.
Chính vì vậy mà người ta thường nói Mỹ vừa là người chơi vừa là trọng tài. Mỹ không chỉ là nhà sản xuất dầu lớn nhất thế giới, mà còn nằm ở trung tâm của hệ thống tài chính định giá dầu.
Điều ghê gớm hơn nữa là phần lớn hợp đồng dầu tương lai không bao giờ dẫn đến giao dầu thật. Trước khi đến ngày giao hàng, các nhà đầu tư thường bán lại hợp đồng cho người khác. Hợp đồng đổi chủ nhiều lần, và cuối cùng chỉ một tỷ lệ nhỏ thực sự dẫn đến việc giao dầu vật lý mà thôi.
Nhưng dù dầu thật không được giao, các giao dịch này vẫn quyết định giá tham chiếu của toàn bộ thị trường năng lượng toàn cầu. Đó chính là sức mạnh của tài chính trong thế giới hiện đại - một loại sức mạnh chỉ có ở những quốc gia như Mỹ, không ở đâu tìm thấy.
Phần quan trọng nữa mà Mỹ nó làm được với vai trò là người chơi duy nhất đó là tự can thiệp được vào sản lượng tự thân.
Mỹ hiện bơm khoảng 13 triệu thùng dầu/ngày, đứng đầu thế giới. Điều này khiến Mỹ trở thành một người chơi lớn như Saudi hay Nga. Nhưng điểm khác nằm ở cấu trúc ngành dầu Mỹ, nó không phải là một tổ chức nhà nước như OPEC mà là hàng 100 công ty tư nhân. Khi giá dầu tăng, các công ty dầu mỏ ở Texas, New Mexico, Bắc Dakota sẽ tự động khoan hoặc gia tăng sản lượng vì lợi nhuận. Điều đó khiến sản lượng của Mỹ phản ứng rất nhanh với giá. Trong kinh tế học năng lượng, nguồn cung có khả năng tăng nhanh như vậy đóng vai trò điều tiết thị trường. Khi giá tăng quá cao, nguồn cung Mỹ xuất hiện và kéo giá xuống. Đây là thứ không một quốc gia riêng lẻ nào làm được, không một nước nào.
Đó là vì sao nói, Mỹ không phải là nước có nhiều dầu nhất, nhưng nó lại là nước có thể quyết định nguồn cung hay các biến động giá. Giá năng lượng cao chưa chắc đã là nguồn cung yếu... Giá dầu cao hay thấp phụ thuộc vào niềm tin trong tương lai.
Iran sản xuất có 1.5 triệu thùng/ ngày, ăn thua gì, chỉ như móng tay thôi, có Iran hay ko, thị trường thừa chỗ lấp vào.
Hỗ Trợ Doanh Nghiệp PR/Giới Thiệu Sản Phẩm Trên Group Facebook, Zalo Group, Youtube, Website, Fanpage Facebook, Instagram và TikTok.
1. Group Facebook tại đây
2. Fanpage Facebook tại đây
3. Group Facebook KẾT NỐI & EVENT tại đây
4. Zalo Group tại đây
5. Zalo Group DEAL tại đây
6. Website tại đây
7. Youtube tại đây
8. Instagram tại đây
9. TikTok tại đây
10. Twitter Kiến Thức Quản Trị Sản Xuất tại đây
Mọi chi tiết hoặc cần được hỗ trợ vui lòng Mr Kiên - Zalo 0938711241 - Ban Thư Ký.

Tham gia Group Kiến thức Quản trị sản xuất để nhận được những tin tức mới nhất và có đồng đội luôn đồng hành, hỗ trợ!











Xem thêm